Ve Nguyen :: posted on Wednesday, 11 August 2010 :: 911 Views
“Thuyền ơi có nhớ Bến chăng,
Bến thì một dạ khăng khăng đợi thuyền.”
Thuyền sao xa chốn hằng yên
Chèo ra bể rộng triền miên hận sầu
Trùng khơi nào biết đi đâu
Nhìn ra ngoài ấy toàn mầu xanh tươi
Lênh đênh trên cõi đầy vơi
Ba chìm bảy nổi kéo lôi mọi bề
Lạc loài vướng bẫy u mê
Dạt trôi lầm lủi tái tê tâm hồn
Gặp cơn nguy khổn dập dồn
Cậy mình đủ sức tầy khôn kém gì
Hai tay chống chỏi sợ chi
Lập nên danh phận uy nghi ai bì
Để rồi mắt đẫm ướt mi
Niềm vui chợt đến thoạt ly khó cầm
Cố vùng thoát khỏi gian lâm
Tận tâm cạn trí không làm sao ra
Cùng thời gắng sức kêu la
Hình này tượng đó chỉ là lặng câm
Thuyền ơi mau quyết lỗi lầm
Quay về Bến cũ thương trăm nhớ ngàn
Quên bao ngày tháng hoang đàng
Áo Lành lại khoác hân hoan tỏ tường
Trời ban Con Một lạ thường
Chân tình, Sự Sống, Con Đường hồi hương
Gió đưa Nước đẩy thuyền nương
Hoàn nơi muôn thuở yêu thương mặn mà
Cho dù bão tố phong ba
Neo trong ân điển lòng ta an bình
Hồng Nhật