“Trong đầm gì đẹp bằng sen
Lá xanh bông trắng lại chen nhụy vàng
Nhụy vàng bông trắng lá xanh
Gần bùn mà chẳng hôi tanh mùi bùn”
Này anh hỡi sen nào sống mãi
Toả ánh hồng với kiếp hồi lai?
Dầu vươn khỏi ao bùn hôi hám
Gốc vẫn trong định mệnh an bài!
Rồi ngày đến thân tàn hoa úa
Ngã gục dần xa chỗ tranh đua
Về nơi chốn chân mình từ đó
Rã mục chìm mất dấu hình xưa
Nào ai biết cội nguồn của gió
Bốn hướng đường sẽ đến nơi mô?
Chừng lay thức cành mê say mộng
Múa hát chào nắng ấm hằng cho
Kìa mưa đến trên loài thọ tạo
Nước tưới vào chỗ thấp hay cao
Tình yêu ấy ban cho tất cả
Vẻ đẹp nào sánh với Vì Sao
Nằm trong lưới nhìn đâu thấy lối
Cố vẫy vùng thoát cõi tanh hôi
Nhưng không bởi tay mình làm được
Chỉ có Trời mở mối ra thôi
Mong anh chóng tìm ra chân lý
Đến phục đầu với Đấng quyền uy
Ngài luôn ngóng con mình trở lại
Xóa tội trần sống thoả ngần vui
Hồng Nhật