Register   |  Login
 Articles library
 Bài Viết Đức Tin
22

Trong thư gửi cho người con thuộc linh của mình là Ti-mô-thê, sứ đồ Phao-lô đưa ra lời hướng dẫn biết cách nào để điều hành công việc Chúa trong hội thánh tại Ê-phê-sô, và đây cũng là nguyên tắc làm việc chung trong hội thánh của Chúa trải qua các thời đại.  Tại đây, sứ đồ nói đến trách nhiệm của hội thánh của Chúa đối với những người lãnh đạo hội thánh địa phương nói riêng và hội thánh toàn cầu nói chung. ...

Trách nhiệm Hội Thánh đối với người lãnh đạo

Kinh Thánh: 1 Ti-mô-thê (Timothy) 5:17-20

Các trưởng lão khéo cai trị Hội thánh thì mình phải kính trọng bội phần, nhứt là những người chịu chức rao giảng và dạy dỗ. Vì Kinh Thánh rằng: Ngươi chớ khớp miệng con bò đương đạp lúa; và người làm công thì đáng được tiền công mình. Ðừng chấp một cái đơn nào kiện một trưởng lão mà không có hai hoặc ba người làm chứng. Kẻ có lỗi, hãy quở trách họ trước mặt mọi người, để làm cho kẻ khác sợ.

The elders who rule well are to be considered worthy of double honor, especially those who work hard at preaching and teaching. For the Scripture says, "YOU SHALL NOT MUZZLE THE OX WHILE HE IS THRESHING," and "The laborer is worthy of his wages." Do not receive an accusation against an elder except on the basis of two or three witnesses. Those who continue in sin, rebuke in the presence of all, so that the rest also will be fearful of sinning.

Dưỡng linh:

Trong thư gửi cho người con thuộc linh của mình là Ti-mô-thê, sứ đồ Phao-lô đưa ra lời hướng dẫn biết cách nào để điều hành công việc Chúa trong hội thánh tại Ê-phê-sô, và đây cũng là nguyên tắc làm việc chung trong hội thánh của Chúa trải qua các thời đại.  Tại đây, sứ đồ nói đến trách nhiệm của hội thánh của Chúa đối với những người lãnh đạo hội thánh địa phương nói riêng và hội thánh toàn cầu nói chung. Thành phần lãnh đạo ngày xưa trong hội thánh nằm trong các trưởng lão (elders) hay còn gọi là giám mục (bishops) (1 Ti-mô-thê 3:1-8; Tít 1:5-9). Trong hội thánh địa phương, thành phần trưởng lão hay giám mục chính yếu chuyên trách sự giảng dạy, còn thành phần chấp sự (deacons) chuyên trách hành chánh trong hội thánh địa phương. Theo tinh thần này, một số hội thánh trong một vài giáo phái ngày nay cũng có hai chức vụ chính yếu là mục sư và chấp sự. Trách nhiệm chính yếu của mục sư là chăm lo đời sống tâm linh của con dân Chúa qua sự giảng dạy, chăm sóc, khải đạo; còn ban chấp sự giúp mục sư để chuyên lo về hành chánh và các vấn đề liên quan đến phương diện thuộc thể của con cái Chúa trong hội thánh. Sứ đồ Phao-lô đưa ra những lời khuyên và hướng dẫn sau đây cho Ti-mô-thê và hội thánh biết cách đối xử với những người lãnh đạo trong hội thánh như thế nào.

1. Hội thánh phải biết kính trọng chức vụ và chăm lo đời sống của người lãnh đạo hội thánh. Sứ đồ Phao-lô đưa ra một đặc điểm rất quan trọng của người lãnh đạo hội thánh cần phải có để được người khác kính trọng là "khéo cai trị hội thánh." Trong nguyên văn Tân Ước, từ "khéo cai trị" có nghĩa là "lãnh đạo cách có hiệu quả" hay "lãnh đạo giỏi." Sứ đồ Phao-lô không nói đến sự "khéo léo" của việc lương lẹo, luồng lách, tráo trở, thủ đoạn, gian dối, hay độc tài của người lãnh đạo thế tục, nhưng là việc dùng Lời Chúa làm căn bản cho chức vụ của mình và lãnh đạo dân sự Chúa bằng sự công chính, ngay thẳng, thanh liêm, nhu mì, khiêm nhường, biết tôn trọng người khác. Khi đó, hội thánh của Chúa phải tôn trọng người lãnh đạo kính sợ Chúa bội phần hơn, nhất là người có chức vụ rao giảng và dạy dỗ Lời Chúa. Người lãnh đạo hội thánh có được sự tôn trọng là do nếp sống đạo đức, tin kính và ân tứ giảng dạy Chúa ban, chứ không phải vì có chức vụ. Người lãnh đạo không thể đòi hỏi người khác tôn trọng vì mình có chức vụ nhưng phải do đời sống mẫu mực và cách thi hành chức vụ của mình đối với dân sự của Ngài. Từ "tôn trọng" (honor) tại đây cùng nghĩa với từ ngữ "kính trọng" trong câu 3 phía trên, bao gồm cả sự kính trọng lẫn cung cấp nhu cầu vật chất cho người được kính trọng. Từ "bội phần" có nghĩa là "gấp đôi." Như thế, sứ đồ Phao-lô nói hội thánh của Chúa phải có trách nhiệm kính trọng và chăm lo đời sống vật chất cho người hầu việc Chúa, là những người hết lòng yêu mến Chúa và yêu mến hội thánh của Ngài, chuyên tâm rao giảng và dạy dỗ Lời Chúa cho mình. Sứ đồ Phao-lô trích dẫn Phục Truyền 25:4: "Chớ khớp miệng con bò trong khi nó đạp lúa," để nói đến việc người hầu việc Chúa phải được hội thánh chăm lo đời sống vật chất là điều đương nhiên, giống như người làm việc phải đáng được hưởng tiền công của mình, như con bò đạp lúa thì đáng phải được cho ăn cỏ. Vật chất, tiền bạc không phải là phương tiện để "điều khiển" nhưng để bày tỏ lòng quý mến và kính trọng đối với người hầu việc Chúa trong hội thánh.

2. Hội thánh đừng nên thưa kiện người lãnh đạo nếu không có đủ bằng chứng. Sứ đồ Phao-lô không hề ngăn cấm việc kiện thưa người lãnh đạo, nhưng việc làm đó phải có bằng chứng đầy đủ và rõ ràng. Nếu không thì hội thánh của Chúa sẽ mang tội trước mặt Chúa về tội vu khống. Những nhà lãnh đạo hội thánh cũng là con người, có những lầm lỗi như bao nhiêu người khác. Vì thế, khi họ mắc lỗi, hội thánh của Chúa phải chịu trách nhiệm về chức vụ của họ. Nếu có bằng chứng cụ thể, rõ ràng thì hội thánh của Chúa phải giải quyết và không nên im lặng vì nể tình mà gây cớ vấp phạm cho hội thánh và tai tiếng cho danh Chúa. Hội thánh của Đức Chúa Trời không nên che đậy, bưng bít, bào chữa tội lỗi của những nhà lãnh đạo hội thánh, vì làm như thế chẳng khác nào chất chứa chứng bệnh ung thư hay che đậy ung nhọt mà không chịu chữa trị. Vì người lãnh đạo hội thánh có ảnh hưởng lớn trên hội thánh của Chúa và cả cộng đồng người chưa tin Chúa bên ngoài, nên khi người lãnh đạo sai phạm thì ảnh hưởng của việc họ làm sẽ có tác hại rất lớn cho hội thánh và danh Chúa giữa vòng người ngoại. Do đó, hội thánh không nên để mặc cho người lãnh đạo muốn làm gì thì làm, làm những điều sai trái, gây tác hại cho uy tín của hội thánh và danh vinh hiển của Chúa. Sứ đồ Phao-lô nói hội thánh của Đức Chúa Trời phải biết quở trách những nhà lãnh đạo có lỗi cách công khai giữa mọi người ngõ hầu làm gương cho những người khác. Từ "quở trách" (rebuke) trong nguyên văn Tân Ước có nghĩa là phơi bày tội lỗi của người đó cách công khai để làm gương cho người khác. Tuy nhiên, việc này cần phải làm trong tinh thần trật tự, kính sợ Chúa và tôn trọng nhau, không nên tố cáo bừa bãi làm mất danh dự người lãnh đạo và thanh danh hội thánh của Chúa. Sứ đồ Phao-lô không hề sử dụng quan niệm "đừng đụng đến người xức dầu của Đức Chúa Trời" để bao che cho những nhà lãnh đạo làm những việc sai lầm, tội lỗi, gây tổn thương cho hội thánh và cho danh Chúa. Chính ông đã từng quở trách sứ đồ Phi-e-rơ trước mặt mọi người về việc làm sai trái mà ông không hề sợ "đụng đến người chịu xức dầu của Chúa" (Ga-la-ti 2:14).

Ngày nay có một số người lãnh đạo hội thánh/giáo hội sử dụng cách thiếu hiểu biết câu nói của Đa-vít nói về việc không nên "đụng đến người được Chúa xức dầu" là Sau-lơ để đàn áp tôi con Chúa nhằm bao che tội lỗi của mình, không chịu ăn năn. Thông thường đây là những người có bản chất độc tài, thiếu đạo đức, sợ người khác hơn mình nên mới sử dụng "thuật tâm lý" tầm thường này. Thay vì trách nhiệm của hội thánh là phải giải quyết những trường hợp như vậy, thì con dân và tôi tớ Chúa lại quy trách nhiệm "để cho Chúa giải quyết" vì sợ "đụng đến người xức dầu của Chúa!" Thật ra, có ít nhất hai điều chúng ta cần phải phân biệt giữa câu chuyện của Đa-vít đối với Sau-lơ ngày xưa và hội thánh trong Tân Ước ngày nay. Trước hết, việc Đa-vít nói ông không dám đụng đến Sau-lơ là chỉ nói đến việc ông không đụng đến mạng sống của Sau-lơ mà thôi (1 Sa-mu-ên 21:7; 26:9-11). Đa-vít không hề khuyên là không nên lên tiếng để cho Sau-lơ thấy cái sai của mình để biết ăn năn. Có ít nhất hai lần chính Đa-vít đã từng lên tiếng công khai cảnh tỉnh Sau-lơ (1 Sa-mu-ên 21:8-18; 26:17-20). Ngoài ra, ngày xưa trong thời Cựu Ước, chỉ có những người như vua, thầy tế lễ, tiên tri mới là người đuợc Chúa xức dầu. Ngày nay trong thời Tân Ước, tất cả mọi người từ "tôi tớ Chúa" cho đến "con cái Chúa" mọi người đều được Chúa xức dầu, vì mỗi người đều có Thánh Linh của Đức Chúa Trời (1 Giăng 2:20, 27). Như thế, khi một nhà lãnh đạo hội thánh xúc phạm đến bạn đồng lao hay con cái Chúa thì hành động cũng được xem là "đụng đến người xức dầu của Chúa." Vì Đa-vít cũng là người được Chúa xức dầu, cho nên khi Sau-lơ tìm cách săn đuổi để giết Đa-vít cho bằng được, thì chính ông đã phạm tội "đụng đến người xức dầu của Chúa." Hậu quả là Chúa để cho Sau-lơ đi đến chỗ tự hủy diệt chính mình trên núi Ghinh-bô-a! Có thể nói, lối giải thích "đừng đụng đến người xức dầu của Chúa" là sản phẩm của sự thiếu hiểu biết về Lời Chúa và tinh thần vô trách nhiệm của hội thánh của Chúa đối với những người lãnh đạo của mình. Chúng ta không nên lạm dụng Lời Chúa để dung túng những người hành động sai lầm, gây tác hại, tổn thương đến thanh danh và uy tín của hội thánh/giáo hội và ngay cả danh Chúa. Khi làm như vậy, người lãnh đạo không bao giờ được phước, hội thánh của Chúa cũng sẽ không được phước và sẽ đi đến chỗ suy vong.

Cầu nguyện:

Lạy Chúa, khi con lầm lỗi, xin ban cho con tấm lòng ăn năn chân thành và quay trở lại hầu cho con cái Chúa không bị vấp phạm và danh Chúa không bị bêu xấu giữa vòng người ngoại. Amen!

 

Comments

There are currently no comments, be the first to post one.

Post Comment

Only registered users may post comments.
 Mục Lục Bài Viết
 Featured Articles

Lược Khảo Kinh Thánh Cựu Ước (Trọn Bộ)

Thiền Định và Sự Cầu Nguyện - Tác Giả: MS Nguyễn Huệ Nhật
Sự khác nhau giữa Thiền Định của Phật Giáo và Sự Cầu Nguyện ...

Lược Khảo Kinh Thánh Tân Ước (Trọn Bộ)

Lời Chứng "Tôi Rất Ghét Đạo Chúa Giê-Xu"
 Lời Chứng Của Bà Lan Montgomoty

PHIM VỀ CUỘC ĐỜI CHÚA JÊ-SUS (8 parts)
Nhân dịp lễ kỷ niệm Chúa Jê-sus giáng sinh, mời các bạn xem ...

Video - Kỳ tận thế
Bộ phim nói về kỳ tận thế - 4 tập

Chẳng Nóng Giận
Giận là có một cảm xúc mạnh không tốt đẹp, đối với một người...

Lời chứng của Bác sĩ Thủy
Mời các bạn xem đoạn video clip sau đây, với lời làm chứng...

Our Creator God - The New-Maker!
Are you someone who is just constantly amazed at the wonder ...

Những điềm báo ngày tận thế
 Các dấu hiệu của ngày tận thế theo Thánh Kinh