Quý
vị đã có lần nào nghe bài hát “Ước Gì” của nhạc sĩ Võ Thiện Thanh chưa?
Bài hát có những câu được lập đi lập lại trong tiếc nuối về một tình
yêu đã mất, và người còn ở lại đã ngẩn ngơ luyến tiếc khi thốt lên rằng
“ước gì cho thời gian trở lại, ước gì ta đừng có giận hờn…, ước gì em
đã không lỡ lời, để giờ đây cô đơn vắng tênh, đời em đã mất anh rồi…”.
Bài hát được ưa thích vì đã phản ánh được tâm trạng của nhiều người
trong chúng ta, có thể đã ít nhất một lần trong đời đánh mất tình yêu,
người yêu, để rồi chúng ta cứ tiếc nuối và ước gì mình được trở lại như
thời gian đầu mới yêu nhau, không có những giận hờn cay đắng để giờ đây
tình yêu của hai người đã từng một thời yêu nhau say đắm, chấp cánh bay
xa như những áng mây cuối trời. Tâm trạng ấy, có thể nói, hầu hết mọi
người trong chúng ta đều đã có lần trải qua khi một mối quan hệ nào đó
bị gẫy đổ.
Điều
đáng chú ý ở đây, là trong khi nuối tiếc những người yêu đã đi qua cuộc
đời của chúng ta, và trân quý những mối tình dang dở, đã chìm vào dĩ
vãng xa xưa, thì chúng ta thường có khuynh hướng quên lãng người bạn
đời đang cùng chúng ta trải qua bao cay đắng ngọt bùi trong cuộc sống
hiện tại. Có thể lắm, thỉnh thoảng chúng ta vẫn nhớ đến đôi bàn tay với
những ngón thon dài của người tình cũ, và thậm chí có người đã ước ao
được thêm một lần trong đời cầm lấy đôi bàn tay ấy để thấy tim mình vẫn
rung lên những nốt nhạc rộn rã của mối tình đã mất. Tiếc thay, chúng
ta, trong cuộc sống hôn nhân hiện tại, lại chẳng ai chịu bỏ ra một phút
để cầm lấy bàn tay của vợ, của chồng, và nói rằng bàn tay này là bàn
tay đẹp nhất vì đã cùng tôi gánh vác và chia ngọt xẻ bùi trong những
tháng năm vừa qua, rằng bàn tay này đã làm lụng vất vả để mỗi tuần gia
đình có tiền mua thức ăn, quần áo và trả bill, bàn tay này đã thay tã
và tắm gội cho con cái mỗi ngày, đã lau dọn nhà cửa và nấu biết bao
nhiêu bữa ăn ngon cho gia đình, đã cắt cỏ và lau nhà, đã dọn vườn và đổ
rác mỗi tuần, v.v.
Có thể một số quý vị
sẽ cho rằng người viết chỉ viết về những điều lãng mạn xa vời như trong
tiểu thuyết, không thực tế chút nào, vì vợ chồng ở với nhau đến từng ấy
năm tháng mà vẫn “thủy chung như nhất”, “trước sau như một”, thì đã đủ
chứng tỏ tình yêu rồi, cần gì phải bày đặt nọ kia làm chi cho mất công.
Người viết xin được hỏi rằng: Quý vị cảm thấy thế nào nếu ông xã hoặc
bà xã của quý vị một ngày đẹp trời nào đó, trong phút giây tâm tình
giữa hai vợ chồng mà thốt lên rằng: “Ông xã à, anh có biết rằng em
rất quý anh ở chỗ anh luôn luôn là người chồng, người cha rất tốt trong
gia đình không?”, hoặc “Em à, anh cám ơn em đã luôn luôn yêu thương
anh, ngay cả khi anh rất vô lý đối với em”, và rằng “em là người vợ rất
tốt của anh”, “anh là người chồng mà em muốn gắn bó suốt đời”…? Nếu
sau khi nghe xong những câu nói yêu thương ấy mà quý vị không thấy rung
động đến tâm tư, không cảm động chút nào, thậm chí có thể còn bật cười
lên nữa, thì người viết sẽ nhất định cho rằng cuộc sống hôn nhân của
quý vị có thể chỉ còn là những thói quen chán ngắt như chuyện “ăn cơm
nguội, uống nước lã” mà thôi.
Chúng ta thường dậy dỗ con cái phải biết
ơn mỗi khi nhận được một điều gì, hoặc mỗi khi được người khác làm điều
gì cho chúng, vậy tại sao chúng ta lại thường có khuynh hướng lãng quên
những điều tốt đẹp mà vợ, hoặc chồng đã làm cho mình? Có thể lắm, một
số người
sẽ cho rằng đã là vợ là chồng thì cần gì phải khách sáo mà cám ơn cám
huệ, và cần gì phải biết ơn ông ấy, bà ấy, vì rằng mình còn có những
đóng góp đáng quý hơn trong gia đình. Nếu đã nói như thế, thì quý bà
nghĩ sao, sau khi đã bỏ công sức cả một buổi chiều để nấu một bữa ăn
thật ngon cho gia đình, rồi sau khi đã ăn uống no nê đến cạn chén cạn
đĩa, người chồng buông đũa xuống, vò vò cái bụng tròn vo và phán một
câu hết sức lãng xẹt: “Bữa nay em pha nước mắm hơi thiếu ngọt đó nha!”;
hoặc quý ông nghĩ sao sau khi đã bỏ ra cả một buổi sáng thứ Bẩy đẹp
trời để hút bụi và lau nhà khi vợ đi chợ, nhưng khi đi chợ về, bà vợ
chỉ liếc mắt sơ qua căn phòng rồi phàn nàn: “Phòng khách anh hút bụi
vẫn còn dơ kìa, phía sau cái bình bông đó; còn đồ chơi của mấy đứa nhỏ
trên ghế salon sao anh không cất luôn cho gọn gàng một chút…” Nếu quý
thính giả nào ở trong hoàn cảnh như thế mà không cảm thấy bất mãn, cũng
không cằn nhằn, cự nự lại câu nào cả thì người viết nhất định xin tặng
cho quý vị một “đôi cánh thiên thần” …
Quý vị
có đồng ý với người viết ở chỗ, đành rằng những gì chúng ta đang làm
trong gia đình, là làm cho vợ, chồng, con cái của chính mình chứ đâu có
phải làm cho những người xa lạ, nhưng nếu những sự hi sinh, những cống
hiến, những điều tốt đẹp mà chúng ta đã và đang làm cho gia đình trong
nhiều năm tháng, lại chẳng được người thân yêu của mình nhận thấy để
khích lệ và trân quý, thậm chí chúng ta còn bị chồng, bị vợ của mình
chê trách, thì ngày qua tháng lại, có lẽ cuộc sống hôn nhân chỉ còn là
những bổn phận và trách nhiệm nặng nề mà chúng ta bị bắt buộc phải chu
toàn. Người viết vẫn còn nhớ một chuyện nhỏ đã xảy ra trong gia đình
cách đây hơn vài tháng. Trong một lần dự tiệc sinh nhật, ăn uống xong
và cho lũ trẻ ra sân chơi, người lớn - thay vì hát karaoke - đã ngồi
quây quần lại uống trà và nói chuyện tâm tình với nhau. Sau một lúc thì
em trai tôi đã phàn nàn rằng vợ nó lúc này đối với nó có phần lợt lạt,
và hờn dỗi mà kết án vợ là lúc này “thương con và quý con hơn là thương
chồng, gắn bó với chồng”. Em dâu tôi bối rối thấy rõ, vì không ngờ
chồng nói ra điều ấy trước mặt mọi người, nhưng cũng không chịu thua,
bèn trả lời ngay: “Có lẽ anh nói cũng có phần đúng, vì tụi nhỏ luôn
luôn mừng rỡ và cám ơn em về bất cứ điều gì mà em làm cho tụi nó. Còn
anh thì ngược lại, em làm cái gì, anh cũng chỉ nhìn thấy những chỗ
khiến cho anh không vừa ý rồi anh chê bai hoài, thành ra em chỉ muốn
mặc kệ anh muốn làm chi thì làm một mình đi …” Nói được ý mình muốn nói
xong, thì em dâu tôi ứa nước mắt khóc vì tủi thân.
Chuyện
gia đình của em trai tôi, có lẽ không phải là một trường hợp cá biệt.
Vợ chồng ở với nhau lâu ngày, thường có khuynh hướng phê bình, chỉ
trích nhau hơn là khen tặng và khích lệ. Dĩ nhiên, gia đình là nơi mà
mọi người đều được tự do để lộ cá tính và con người thật của mình, đâu
cần phải khách sáo với nhau, và những lời phê bình thẳng thắn cần phải
được nói ra một cách thật lòng để xây dựng lẫn nhau. Nhưng chúng ta đã
quên mất rằng, là con người, thì ai cũng cần được yêu thương, khích lệ
trong cuộc sống. Nhất là khi sự khích lệ ấy đến từ những người mà chúng
ta yêu thương, thì nó chẳng khác chi những kích thích tố làm tăng
trưởng tình yêu thương và sự gắn bó trong gia đình. Việc được chồng,
được vợ công nhận và khích lệ về những đóng góp tích cực, tốt đẹp của
chúng ta trong gia đình, quả thật, là một nhân tố hết sức tích cực giúp
cho mỗi chúng ta vượt qua được những thử thách trong cuộc sống hằng
ngày để tiếp tục tận hiến cho gia đình và đóng góp cho xã hội. Trong
khi phần lớn các cuộc xung đột trong gia đình thường bắt nguồn từ chỗ
hai vợ chồng bất mãn nhau ngấm ngầm ở những chuyện nhỏ nhặt trong nhà
mà không nói ra để cùng nhau giải quyết vấn đề, thì sự liên tục phê
bình chỉ trích nhau cũng là một trong những nguyên nhân chính đưa chiếc
thuyền tình của vợ, hoặc của chồng rời xa bến tình yêu, cho đến một
ngày kia, tình yêu lứa đôi của cả hai sẽ bị lời phê bình chỉ trích lẫn
nhau đưa vào nằm yên trong nấm mộ sâu của nghĩa trang gia đình. Cuộc
sống hôn nhân không bế tắc đến nỗi phải li dị nhau, nhưng cả hai bắt
đầu sống bên nhau với tâm trạng “đồng sàng, dị mộng”, không còn chút
hứng thú nào khi ở bên nhau nữa.
Lời
Chúa trong Kinh Thánh đã nhắc nhở mọi người rằng: “Ai khuấy rối nhà
mình sẽ được gió làm cơ nghiệp (Châm Ngôn 11:29a). Thật vậy, thay vì
biến nhà mình thành một tổ ấm cho vợ, chồng, con cái sống yên vui hạnh
phúc bên nhau, chúng ta lại vô tình làm cho không khí gia đình ngày
càng bớt đi sự vui thỏa và đầm ấm. Rất có thể, do chủ quan, đôi khi
chúng ta lại quên rằng mình cũng có thể là một nhân tố khiến cho vợ,
cho chồng buồn lòng vì thái độ hoặc lời nói của chúng ta.
Cô
em gái của người viết thường phàn nàn rằng chồng cô chẳng biết làm việc
gì trong nhà cho tới nơi tới chốn, cũng không chịu giúp vợ làm công
việc nhà. Nghe xong câu ấy, người viết phải bật cười vì sự chê bai đến
độ quá trớn của em gái trong cơn tức giận. Cô kể lể: “Nhờ ảnh đi phơi
đồ, thì ảnh phơi theo kiểu vất đại lên dây phơi, coi không thẳng thớm
chút nào. Thành ra em phải lấy xuống phơi lại. Còn ảnh mà rửa chén thì
khỏi nói nha, bọt xà bông văng đầy lên sàn nhà, chén đĩa cùng dính đầy
bọt xà bông nhưng lại không sạch, rồi cuối cùng em cũng phải rửa lại.
Nội cái cách ảnh xới nồi cơm là em cũng đã ngứa con mắt rồi. Thay vì
lấy đũa để xới nồi cơm cho đàng hoàng, rồi hẵng lấy muỗng bới cơm ra
chén, thì ảnh cứ lấy muỗng múc một cục cơm “bành ky” bỏ vô chén. Thành
ra hầu như ảnh làm gì trong nhà em cũng thấy ngứa mắt.” Tôi cười mà
trêu em rằng: “Em muốn ngứa mắt hay là muốn đau lưng? Muốn bớt “ngứa
mắt” thì cũng dễ thôi: em nên nhắm bớt một mắt lại. Và nếu em không
nhanh chóng quên đi hai chữ “ngứa mắt” của mình, thì em nên chuẩn bị
tinh thần để tiếp tục làm công việc nhà một mình. Riêng chị thì thấy là
dượng ấy đang bị đau tai và nên được đi khám bác sĩ… thần kinh càng sớm
càng tốt”. Cô trợn mắt nói: “Mắc chi mà đau tai? Mà sao đau tai lại đi
bác sĩ thần kinh?” Người viết chỉ biết cười mà đáp rằng: “Thay vì cho
dượng ấy nghe một tình khúc tuyệt vời, em chỉ hát cho dượng ấy nghe có
mỗi một nốt nhạc trong từng ấy tháng năm chung sống. Nhất định là dượng
đang bị đau tai, và có thể thần kinh cũng có vấn đề …” Người viết đã
tặng cho em gái hai câu trong Kinh Thánh, sách ICôrintô 17:7 “Tình yêu
thương hay dung thứ mọi sự, tin mọi sự, trông cậy mọi sự, nín chịu mọi
sự.” và câu 8: “Tình yêu thương chẳng hề hư mất bao giờ.”
Những tháng năm qua, quý vị đang hát tình khúc nào cho vợ, cho chồng của mình nghe trong cuộc sống lứa đôi? Tôi hy vọng quý vị không hát một nốt nhạc duy nhất, mà đang hát một khúc tình ca với nhiều cung bậc ngọt ngào, và xin kính chúc quý vị những ngày thật vui vẻ bên nhau.
NGỌC DIỆP 7/2006