Linh Nguyen :: posted on Wednesday, 5 July 2006 :: 896 Views
Phương tức tối chạy vào
phòng, nó bị bố mắng vì không chịu làm bài mà bỏ đi chơi. Mẹ Phương mất từ hồi
Phương còn nhỏ xíu.
Từ đấy bố ở vậy nuôi Phương. Bố chăm sóc, lo lắng từng bữa ăn, giấc ngủ cho
Phương. Bố thường đun nước bồ kết cho Phương gội đầu để tóc nó nhanh dài và đen
giống mẹ. Bố cũng hay kể chuyện về mẹ cho Phương nghe. Nó rất yêu quý và tôn thờ
mẹ. Với bố cũng vậy, bố là tất cả cuộc đời nó. Bố rất cưng chiều Phương nhưng
cũng rất nghiêm. Bố yêu cầu nó phải học giỏi và chăm ngoan thì bố mới thương
nhiều. Phương đã từng làm được điều đó, cả 5 năm học nó đều là học sinh giỏi
toàn diện. Không những thế, năm lớp 3 nó còn được đi thi học sinh giỏi cấp thành
phố. Hôm ấy, đi làm về, nghe tin bố mừng lắm, chạy đi khoe khắp xóm. Mọi người
ai cũng mừng cho bố con nó. Hôm đi thi, bố nghỉ làm để đưa nó đi bằng xích lô
của bố. Trước khi vào phòng thi, bố dặn nó phải bình tĩnh và suy nghĩ thật kỹ
khi làm bài. Nó phì cười khi thấy bố mồ hôi nhễ nhại, tay run run đưa nó hộp
bút. Phương cảm thấy bố còn hồi hộp hơn cả nó nữa, bố hứa sẽ mua cho nó một
chiếc váy màu trắng mà nó rất thích nếu nó đoạt giải.
Mấy hôm sau nó cầm tờ giấy báo điểm
về nức nở sà vào lòng bố. Nó không đoạt được giải nào cả. Nhưng Phương thật ngạc
nhiên khi bố không những không trách móc mình mà còn an ủi, rồi từ từ lấy ra cái
váy màu trắng đưa cho nó:
- Bố tặng
con.
- Nhưng con không đoạt giải cơ
mà?
- Con không đoạt giải thì bố cũng
tặng con, bố biết con đã rất cố gắng rồi. Thôi, thua keo này ta bày keo khác,
hãy cố hơn vào lần sau nghe.
Nó nhoẻn miệng cười, ôm cổ bố, nó
thấy yêu bố vô cùng.
Nó cứ nằm nghĩ miên man đến lúc ngủ
thiếp đi mất. Sáng dậy, nó nhớ là tối qua nó không bỏ màn, đắp chăn, vậy mà bây
giờ nó lại đang nằm ấm áp trong chăn và màn đã cài cẩn thận. Nó ra nhà ngoài
thấy bữa sáng bố đã dọn, bên cạnh có một gói quà. Phương chợt nhớ hôm nay là
8/3, nó mở quà ra, thất vọng vì ở trong chỉ có hai cái nơ cặp
tóc.
Hôm nay được nghỉ học, nó theo bạn
lên thị trấn chơi. Đang đi dưới ánh nắng chói chang thì Phương chợt nhìn thấy bố
gò lưng đạp, thỉnh thoảng lại đưa tay lên trán quyệt mồ hôi. Bố đến một cửa hiệu
và vác những thùng hàng nặng trịch trên xe vào, ánh nắng làm bóng của bố vẹo đi.
Xong việc, bà chủ cửa hàng đưa cho bố tờ 20 nghìn, bố chào bà chủ, lên xe đi
tiếp. Nó đứng đấy, nước mắt cứ chảy ra, dường như nó không còn nghe thấy tiếng
các bạn gọi nữa. Nó cảm thấy rất ân hận. Nó nhận thấy từ lâu nó được sống đầy đủ
là nhờ sự vất vả của bố, niềm vui và hạnh phúc của bố là nó học giỏi và chăm
ngoan. Vậy mà nó không biết quý trọng những đồng tiền bố làm ra, càng lớn lại
càng hay làm cho bố buồn, học hành sa sút, hay đua đòi theo bạn bè. Phương vụt
chạy về trong sự ân hận không nguôi.
Bố bước vào lấy khăn mặt lau mồ hôi
rồi gọi:
- Phương ơi!
Nó từ trong nhà bước ra, thật xinh
xắn trong bộ đầm màu trắng và tết tóc hai bên bằng hai chiếc nơ mà bố tặng, tay
cầm một bó hoa.
- Con tặng bố - Nó
nói.
- Nhân ngày 8/3 à? - Bố hỏi trong
sự ngỡ ngàng.
- Vâng! Bố hãy tha thứ cho con, bố
không giận con chứ?
- Không con ạ, ai chả mắc lỗi trong
cuộc đời. Điều quan trọng là con đã biết nhận lỗi và sửa lỗi, thế là rất
tốt.
- Ôi, bố, con yêu
bố.
Bố ôm nó vào lòng, nó cảm thấy
trong lòng bố ấm áp vô cùng vì ở đó luôn dành cho nó một tình thương thật lớn
lao.
Nguồn: Lưu Hồng Trâm - Việt
Nam